Trang chủ » Giới thiệu » Kỷ niệm 50 năm

Nghĩ về 50 năm – kỷ niệm!

Thứ sáu - 17/05/2013 11:19
Tháng 11 năm 1963 đến tháng 11 năm 2013 - 50 năm – nửa thế kỷ! với mỗi chúng ta, hẳn có thể nói đã nửa đời người cùng bao vui buồn và ít nhiều trải nghiệm; Với cuộc sống, chiếc đồng hồ cứ cần mẫn rót từng hạt cát góp dòng lịch sử dài lâu.
         50 năm – một phần hai thiên niên kỷ! với một mái trường là một quãng thời gian chưa dài nhưng đủ để những học trò hồi ấy với đám trẻ hôm nay đã là ông bà với cháu chắt. Không dám nói là đã đi qua hết những thăng trầm nhưng chắc chắn mái trường yêu dấu đã có những biến động không ngừng cùng quê hương đất nước.Tháng 11/2013 – ngày hội ngộ! Góp gom từ những ngày xưa, đến thời khắc ấy, ngay cả những học sinh khóa 48, tháng năm học trò cũng đã trở thành kỷ niệm. Kỷ niệm sống dậy theo tháng năm; Kỷ niệm thức lên trong tâm hồn những người thuở ấy, bây giờ; Kỷ niệm cháy bùng trong tâm tư những người chèo đò năm tháng, những người đã đi qua tuổi trốn tìm, nghịch ngợm dưới mái trường này. Mỗi người một mảnh ký ức!...
          Phải chăng, đó là hình ảnh ngày đầu mở trường, dựng lớp ở cái nơi nghe đã thấy heo hút, xa xôi “cầu Bó Ún”. Vài nếp nhà tranh tre, nứa lá được dựng nên từ bàn tay của thầy, từ sức của trò. Tháng năm chiến tranh, nép mình bên suối, được núi rừng bao bọc tránh đạn, xa bom; người dân Bản Mòn che chở, cưu mang; Những người thầy ai dạy học, ai lên đường chiến đấu? Những học trò ai cần mẫn bút nghiên, ai vào trận lúc mùa ve rỉ rả?  Không cần nói cũng thấu những gian nan ngày ấy. Nhưng Họ đã sống, chiến đấu và gây dựng một hệ văn hóa bậc cao trên đất Mộc Châu. Họ đã ươm mầm và gặt hái thành quả đầu tiên: những lớp cán bộ của cao nguyên Châu Mộc, của tỉnh Sơn La đã lớn lên từ mái trường này.
      Phải chăng, đó là câu chuyện những năm 80? Trong bước chuyển mình của dân tộc, đất nước đã hòa bình nhưng chưa thoát khỏi đói nghèo. Con đường ta bước đã thênh thang, địa điểm mới, lớp học mới có mái ngói xênh xang, tường vôi trắng toát nhưng cuộc sống vẫn đạm bạc, đơn sơ. Những cô cậu học trò nghèo nửa ngày bút sách, nửa buổi lên nương.Thầy giáo già trầm tư thương học trò vất vả. Cô giáo trẻ nghĩ suy, chắt lọc từng dòng giáo án giúp trò dễ học, nhớ lâu.  Trong cuộc mưu sinh mấy thầy cô chia nhau bát gạo, nhường nhau củ sắn, củ khoai nhưng vẫn không quên thổi vào những trái tim 18 bài học về tình yêu quê hương và niềm tin vào tương lai đất nước. Lặn lội mỗi đêm trăng thầy và trò làm văn, học toán. Heo hút lưng đèo cô với trò kiếm củi, hái rau. Vượt lên tất cả, Họ đã giảng dạy, học tập không ngừng – và Họ đã thành công. Những trò nhỏ của trường Mộc Lỵ đã đi đến mọi miền đất nước và báo công với thầy cô mình đã là giáo sư, tiến sĩ. Rồi đây, ở những vị trí cao trong xã hội, trở lại trong ngày tựu trường hẳn Họ sẽ vẫn kể với nhau những trò nghịch ngợm, những nỗi khổ năm nào …
       Thế kỷ mới, đất nước đổi mới từng giờ. 40 năm đến 50 năm là cả sự khác nhau đánh dấu bằng những con số bất ngờ. Mỗi ngày khai giảng, hàng nghìn học sinh nườm nượp đến trường, không chỉ đôi lớp A,B mà đã từ A1 đến A9; Bạn bè đồng niên chỉ chắc chắn nhận ra nhau qua chiếc áo đồng phục của trường Mộc Lỵ và cảm nhận sự gần gũi, thân thiết của tình bạn bè chung trường, chung lớp. Mấy cô cậu mải chơi, lơ đãng chẳng nhớ được hết thầy cô trong trường. Học trò ra trường, 5 năm trở lại, gặp đôi ba người chắc lúng túng chẳng biết nên chào anh chị hay thầy cô cho phải lẽ. Trường mới, bề thế, khang trang hơn khiến cựu học sinh trở về bỗng thấy ngậm ngùi nhớ ngày xưa, thấy mặn mòi hơn tình thầy trò khuya sớm.Và những viên gạch mới đã được nung lên trong lò lửa truyền thống rực hồng: thầy dạy giỏi, trò học giỏi, chúng ta đã chạm đến những thành công cùng bạn bè cả nước ngay trên ghế nhà trường, và tên trường THPT Mộc Lỵ không còn xa lạ.
50 năm – khi bắt đầu thấy thời gian thật lâu, khi đã đi qua sao thấy gọn gàng, tròn trịa. Những chuyện năm nao, những chuyện năm nào góp thành dòng kỷ niệm; tạo nên lịch sử một mái trường;  Đất nước có một nền văn hiến nhờ công lao của biết bao thế hệ anh hùng; Mái trường này có bề dày truyền thống nhờ lớp lớp thầy và trò hiếu học, trọng đạo lý, vẹn nghĩa tình. Dòng chảy không ngừng của các thế hệ được kết bằng dòng học vấn của trí tuệ con người đất Mộc bởi vậy mỗi ngày thêm giàu lên, bền chắc hơn.
          Nếu nói chúng ta đã đến đỉnh cao của sự thành công thì e là quá sớm nhưng có thể khẳng định rằng: 50 năm qua là thời gian định hình và xây dựng nền móng vững chắc của một công trình giáo dục để từ đây các thế hệ nối tiếp đắp bồi cho đỏ da thắm thịt bước vào tương lai.
         Tương lai ấy sẽ là gì nếu không phải một THPT Mộc Lỵ lớn về sức, mạnh về lực, vững vàng bởi sự hội tụ của hàng nghìn trái tim, khối óc của 50 thế hệ thầy và trò!
         Tương lai ấy sẽ là gì nếu không phải một Trung tâm đào tạo chất lượng cao bởi đã chắt chiu từ những ngày xưa cho thành công hôm nay và mai sau.
          50 năm – Trung học phổ thông Mộc Lỵ - nhớ về quá khứ - quyết tâm vững bước vươn tới những tầm cao mới, khẳng định vị thế của một mái trường trên cao nguyên hoa ban rực rỡ núi rừng Tây Bắc!
 
Tháng 4 năm 2013

Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Hiên

Những tin cũ hơn